Pages

Chiến tranh kinh tế: Trung Quốc áp đảo Mỹ

Chủ Nhật, 3 tháng 7, 2016

Khi trở thành nền kinh tế lớn nhì thế giới, Trung Quốc đã liên tục sử dụng quyền lực để đạt mục đích của mình, chuyên gia chính sách nước ngoài - Robert Blackwill và Jennifer Harris nhận xét.

Khi Na Uy trao giải Nobel Hòa bình cho nhà hoạt động nhân quyền Liu Xiaobo năm 2010, Trung Quốc đã giảm đáng kể nhập khẩu cá hồi từ nước này, đồng thời ngừng các cuộc đàm phán thương mại. Khi căng thẳng gia tăng với Philippines về tranh chấp lãnh thổ trên biển Đông, Trung Quốc đã bỏ mặc chuối nhập từ nước này mục nát ở cảng. Và trong nhiều năm, Bắc Kinh đã trả đũa mạnh tay bằng cách cắt (hoặc đe dọa cắt) quan hệ kinh doanh với bất kỳ nước nào công nhận Đài Loan là quốc gia.
Trong cuốn sách mới nhất Chiến tranh bằng các công cụ khác, cả Blackwill và Harris đều cho rằng Mỹ nên sử dụng chiến lược như Trung Quốc, và phải làm tốt hơn. Vì hiện tại, Mỹ đang bị Trung Quốc lấn lướt về chính sách này.


"Dù có quyền lực lớn nhất thế giới, Mỹ lại sử dụng vũ lực quá thường xuyên thay vì động đến kinh tế, khi giải quyết các vấn đề quốc tế", họ cho biết.
Bên cạnh đó, Trung Quốc cũng không phải chỉ sử dụng biện pháp trừng phạt để có thứ họ muốn. Nước này còn cho vay và hỗ trợ các quốc gia như Venezuela - vốn không hòa thuận với Mỹ. Bắc Kinh đã sử dụng quỹ đầu tư quốc gia khổng lồ để đổ tiền - một cách chiến lược - vào những nơi họ muốn gây dựng quan hệ chính trị.

Trung Quốc thậm chí còn "ngoại giao sân vận động". Theo đó, họ bỏ tiền và xây dựng các sân vận động, chủ yếu tại các nước châu Phi có nguồn tài nguyên nước này muốn tiếp cận.
Mỹ đã từng rất xuất sắc trên lĩnh vực này. Tổng thống Thomas Jefferson đã gần như tăng gấp đôi diện tích quốc gia với Louisiana Purchase - vùng đất họ mua lại từ Pháp năm 1803. Ông đã không mang quân đội tới Paris, mà mang tiền đến. Và với 15 triệu USD, kết quả rất mỹ mãn.

Tương tự, Abraham Lincoln đã đe dọa Anh rằng nếu đứng về phe Liên minh trong Nội chiến Mỹ, họ sẽ mất hàng tỷ USD đã đầu tư vào đây. Và khi Anh chiếm quyền kiểm soát Kênh đào Suez năm 1956, Dwight Eisenhower đe dọa đánh sập đồng GBP nếu Anh không rút quân.

"Địa kinh tế (geoeconomics) đơn giản và rẻ hơn" là can thiệp quân sự, Blackwill và Harris cho biết. Đây là một trong những lý do Trung Quốc, Ấn Độ và nhiều nước khác đang thực hiện việc này.

Tuy vậy, 30 năm qua, họ cho rằng Mỹ gần như đã ngừng hoạt động này, để chuyển sang quân sự. Trường hợp ngoại lệ duy nhất là Iran.

Họ cho rằng hiện tại là thời điểm quan trọng để thay đổi, do các thị trường đã trở nên toàn cầu hơn. Và các quốc gia cũng đang cân nhắc mối quan hệ kinh tế nào quan trọng hơn với họ - Mỹ hay Trung Quốc.

Dĩ nhiên, cũng như quân sự, chiến tranh kinh tế không phải lúc nào cũng hiệu quả. Trung Quốc đã học được bài học này từ Nam Mỹ. Họ lên kế hoạch xây tuyến đường sắt khổng lồ chạy dọc bờ biển tại đây. Tuy nhiên, nó đã thất bại khi kinh tế Brazil chìm vào suy thoái và chính trị cũng bất ổn sau một scandal tham nhũng lớn. Toàn bộ số tiền Trung Quốc rót vào Venezuela hiện cũng chẳng có tương lai, khi kinh tế nước này lao dốc.

Dù vậy, Trung Quốc vẫn được tiếng là người cho vay cuối cùng, khi không còn nguồn nào để vay nữa. Nó đã giúp họ có thêm đáng kể quyền lực trên thế giới.

"Các quốc gia không sợ sức mạnh quân sự của Trung Quốc. Mà họ sợ khả năng trao, hoặc rút quyền thương mại và đầu tư của nước này", Leslie Gelb - Chủ tịch danh dự của tổ chức phi lợi nhuận CFR cho biết trong một bài báo năm 2010.

Hẹn hò ở Việt Nam: Hàng tháng, mỗi cặp đôi tốn gần 2 triệu 'tình phí', đàn ông trả nhiều hơn phụ nữ

Một báo cáo gần đây từ dịch vụ khảo sát trực tuyến Q&Me thực hiện trên 365 cặp đôi ở độ tuổi từ 18 – 29 tại Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh trong tháng 5 vừa qua đã đưa ra một vài con số thống kê thú vị về chuyện hẹn hò của cặp đôi ở Việt Nam.

 Theo đó, trong một cuộc hẹn hò, một cặp đôi phải trả trung bình gần 200.000 đồng. Trong đó 85% số người nam được hỏi đã trả tiền nhiều hơn “đối tác” của mình.

Gần 2 triệu tình phí hàng tháng

Khảo sát về số cuộc hẹn trong mỗi tuần chỉ ra rằng các cặp đôi có trung bình 2,6 lần “date” mỗi tuần. Trung bình một cuộc hẹn tiêu tốn của các cặp đôi số tiền 8,5 USD, tương ứng với 190.000 đồng. Như vậy, tính trung bình, tình phí trong một tháng mà các cặp đôi trả là vào khoảng 2 triệu đồng.
Các cặp đôi đi đâu ?
Rạp chiếu phim và những quán cà phê là các địa điểm dễ dàng bắt gặp các cặp đôi đang “dating” nhất. Với những cặp đôi gặp nhau rất thường xuyên tần suất trên 3 lần / tuần, địa điểm mà họ lui tới thường là các rạp chiếu phim hoặc các quán cà phê, với tỷ lệ tương đương nhau. Có tới 45% các cặp đôi chọn các quán cà phê và có 44% chọn các rạp chiếu phim.
Ngược lại, với các cặp đôi gặp nhau ít hơn 2 lần trong tuần, ưu tiên hàng đầu của họ sẽ là rạp chiếu phim khi có tới 38% cặp đôi lựa chọn địa điểm này. Địa điểm là các quán cà phê chỉ được 28% số cặp đôi lựa chọn.
Ngoài ra, các “couples” còn có thể lựa chọn những hoạt động khác cho buổi hẹn hò của mình như đi dạo (go for a walk, go for a park), đi mua sắm (go to department store / shopping mall), đi du lịch (Travel to somewhere (over days), make a day trip), học nhóm (Study together) hay chơi thể thao (Play sports)…Những hoạt động này có tỷ lệ lựa chọn thấp hơn.
Đàn ông Việt coi phụ nữ như những "nữ hoàng"?
“Vietnamese males treat females like princesses” (tạm dịch: Đàn ông Việt Nam coi phụ nữ như những nữ hoàng) chính là tên gọi của bản bảo cáo này. Như tên gọi, báo cáo cũng chỉ ra rằng trong hẹn hò, đàn ông Việt Nam rất biết cách thể hiện sự ga-lăng của mình.
Về chuyện chi trả tình phí, có 43% nam giới được hỏi sẵn sàng trả tất cả “thiệt hại” cho một cuộc hẹn hò. Con số này đối với nữ giới chỉ là 1%.
Khi cả 2 người cùng chi tiền, có tới 85% số nam giới sẽ chi nhiều hơn bạn gái của mình (chi trả mọi chi phí hoặc chi một phần nhưng nhiều hơn), cao hơn nhiều so với nữ giới. Điều này phần nào thể hiện sự ga-lăng của đàn ông Việt khi hẹn hò.
Trong những buổi hen hò, nam giới cũng là người tặng quà nhiều hơn so với nữ giới. Biểu đồ dưới đây thể hiện tỷ lệ nam giới và nữ giới tặng quà cho nhau ở các cặp đôi, phân theo tần suất gặp nhau tăng dần là 1 lần/năm, 1 lần/6 tháng, 1 lần/3 tháng, 1 lần/tháng, 1 lần/tuần và hơn 1 lần/tuần.
Theo biểu đồ này, tới 94% đàn ông sẵn sàng tặng quà cho bạn gái của mình trong khi sẽ chỉ có 83% phụ nữ làm điều ngược lại với bạn trai. Ngoài ra, xu hướng tặng quà của nam giới sẽ nhiều ở những cặp đôi có cơ hội gặp nhau nhiều hơn ( từ hơn 1 lần/tuần – 1 lần/tháng). Đối với nữ giới, họ sẽ muốn tặng quà bạn trai của mình trong cuộc hẹn nhiều hơn khi các cặp đôi chỉ gặp nhau với tần suất rất ít ( 6 tháng – 12 tháng/lần).

Nhật Bản: Tuyển dụng nhân sự bằng... mạt chược


Không dựa vào chuyên môn hay hiểu biết nghề nghiệp, các nhà tuyển dụng tại Nhật Bản đã dựa vào mạt chược để tìm ra những người ưu tú nhất.


Các doanh nghiệp thời hiện đại có vô số cách tuyển dụng để tìm kiếm những nhân sự ưu tú nhất để làm việc cho mình.

Trong một đợt tuyển nhân sự của một số công ty Nhật Bản, không dựa vào chuyên môn hay hiểu biết nghề nghiệp, các nhà tuyển dụng dựa vào mạt chược để tìm ra những người ưu tú nhất.

Trung bình 1 năm, mỗi công ty sẽ chọn ra từ 5-10 nhân sự theo cách này. Bắt đầu từ năm 2012 và dần trở nên phổ biến, với nhiều người tìm việc tại Nhật Bản, mạt chược chính là một cách khởi đầu mới mẻ cho sự nghiệp của họ.

Toán học chứng minh nếu bạn đang ở tuổi 26, đây là thời điểm tốt nhất để lấy vợ

Nếu bạn luôn đặt ra cho mình một quy tắc nào đó trong cuộc sống thì đừng bỏ qua quy tắc 37% khi lựa chọn bạn đời.

    Toán học chứng minh nếu bạn đang ở tuổi 26, đây là thời điểm tốt nhất để lấy vợ

    26 tuổi liệu là thời điểm lý tưởng để lấy vợ ?

    Theo nhà báo Brian Christian và nhà khoa học nhận thức Tom Griffiths - đồng tác giả của cuốn sách nổi tiếng Algorithms to Live By: The Computer Science of Human Decisions, nếu bạn đang phân vân lựa chọn người bạn đời lý tưởng giữa rất nhiều đối tượng tiềm năng thì thời gian tốt nhất để đưa ra quyết định đó là khi bạn xem xét được khoảng 37% số đối tượng tiềm năng.
    Tại thời điểm đó, trong quá trình lựa chọn, bạn sẽ phải thu thập đủ thông tin để đưa ra quyết định chính thức, nhưng đừng lãng phí quá nhiều thời gian để xem xét nhiều sự lựa chọn hơn mức cần thiết. Ở mức 37%, bạn đã tối đa hóa cơ hội của mình để có thể đưa ra lựa chọn tốt nhất rồi.
    Một thí nghiệm tư duy nổi tiếng có tên gọi Bài toán thư ký (xuất bản lần đầu tiên bởi Martin Gardner trong Scientific American năm 1960) đã được thực hiện để chứng minh triết lý trên. Giả sử bạn là một nhà quản lý và đang cần tuyển một cô thư ký giỏi nhất trong số n ứng viên. Giả thuyết rằng, bạn chỉ có thể phỏng vấn mỗi thư ký một lần theo thứ tự hoàn toàn ngẫu nhiên và quyết định nhận hay không nhận phải được đưa ra ngay sau khi phỏng vấn ứng viên đó.
    Nếu bạn từ chối một ứng cử viên này thì bạn không có cơ hội gặp lại họ và thuê họ nữa (bởi có thể họ đã được nhận vào làm một công việc khác). Trong quá trình phỏng vấn, bạn có thể xếp hạng các ứng viên đã được phỏng vấn nhưng tất nhiên là không biết gì về chất lượng của ứng viên chưa được phỏng vấn. Câu hỏi đặt ra là bạn cần phải sử dụng chiến thuật như thế nào để tối ưu hóa xác suất tuyển được ứng viên tốt nhất?
    Bài toán trên có một đáp số khá đẹp và có liên quan đến một hằng số toán học đó là số e, nghịch đảo của hằng số này là 1/e=0,3681 hay 36,81% (~37%). Theo thuật toán này thì xác suất để tuyển được ứng viên tốt nhất là trong khoảng 1/e và đây chính là xác suất tối ưu. Bạn có thể xem cách chứng minh bài toán (phiên bản tiếng Anh) tại đây .
    Chẳng hạn, nếu bạn chỉ phỏng vấn có 3 ứng viên thì sự đặt cược tốt nhất cho bạn là đưa ra quyết định cuối cùng dựa trên năng lực của ứng viên thứ 2. Nếu cô ấy giỏi hơn người đầu tiên, hãy nhận cô ấy. Nếu cô ấy không giỏi bằng người đầu tiên thì hãy chờ đến người thứ 3. Tương tự như vậy, nếu bạn phỏng vấn 5 ứng viên thì hãy chờ cho tới người thứ 3 để có thể bắt đầu đánh giá.
    Chúng ta hoàn toàn có thể áp dụng quy tắc này vào chiến lược lựa chọn bạn đời. Chẳng hạn, bạn đang muốn tìm người yêu trong độ tuổi từ 18 đến 40 (như vậy số chênh lệch giữa hai mốc tuổi là 22 ) thì độ tuổi tốt nhất để bắt đầu xem xét nghiêm túc bạn đời tương lai là sau sinh nhật lần thứ 26 (37% của khoảng thời gian 22 năm là 8, bạn lấy mốc đầu là 18 cộng với 8 sẽ ra được 26). Trước đó, bạn có thể đã bỏ lỡ các đối tác chất lượng hơn, nhưng sau đó, các lựa chọn tốt thường không còn và cơ hội để tìm thấy người bạn đời lý tưởng sẽ giảm dần đi.
    Theo biệt ngữ toán học, thì việc tìm kiếm một đối tác tiềm năng được biết đến như thuyết dừng tối ưu. Nếu có khoảng hơn 1.000 lựa chọn thì tỷ lệ trên là 36,81% nhưng nếu càng có nhiều lựa chọn thì tỷ lệ trên càng tiến sát đến 37%. Các nghiên cứu về các cuộc hôn nhân thành công cho thấy rằng độ tuổi đẹp nhất để kết hôn chính là 26 tuổi.
    Hồi tháng 7 năm ngoái, nhà xã hội học Nicholas H. Wolfinge đến từ Đại học Utah đã khám phá ra rằng, nếu kết hôn trong độ tuổi từ 28 đến 32 thì tỷ lệ hôn nhân bền vững là cao nhất. Bạn có thể nghĩ rằng 28 tuổi nếu tính theo quy tắc trên sẽ là 45% nhưng hãy nhớ rằng, chúng ta thường phải đưa ra quyết định lựa chọn bạn đời trước khi thực sự kết hôn. Các số liệu phân tích của Wolfinge cũng chỉ ra rằng tỷ lệ ly hôn sẽ tăng lên khoảng 5% mỗi năm nếu kết hôn sau tuổi 32.
    37% không phải là một quy tắc hoàn hảo bởi nó vay mượn từ công thức toán học cứng nhắc nhưng nó cho chúng ta biết rằng 26 chính là tuổi có xác suất cao nhất để chọn được người bạn đời hoàn hảo nhất - đó cũng là khi chúng ta có thể ngừng kiếm tìm và bắt đầu đưa ra quyết định quan trọng đối với cả cuộc đời mình.
     

    Blogger news

    Blogroll

    Most Reading